Thơ thẩn (Thấm mệt đầu đời)

Share
Dạo này … mà chính xác là từ khi nghe tới nghe lui bài hát “Hai năm tình lận đận”
Và sau đó mình tìm thơ của Nguyễn Tất Nhiên đọc.
Mình hay thơ thẩn, thẩn thơ.
Như bao bài hát bài thơ hay trước năm 1975, chuyện tình trong bài hát, trong bài thơ thật hay, thật đẹp và cũng thật buồn. Cuộc sống bình dị trôi qua, chầm chậm, hay hay một cách … nên thơ.
Vốn là một người không giỏi trong văn chương, cũng không có năng khiếu âm nhạc lắm, nên mình nghe nhạc cũng như đọc thơ dừng lại ở một cái “cảm” rất là nhẹ.
Rồi cứ thẩn thơ, rồi thơ thẩn như những ngày còn nhỏ, như những ngày chưa phải suy nghĩ nhiều.
Thôi thì cứ thẩn thơ và cứ thơ thẩn như vậy cũng tốt.
Tình mới lớn phải không em rất thích?
Cách tập tành nào cũng thật dễ thương
Thuở đầu đời chú bé soi gương
Và mê mải dĩ nhiên làm lạTình mới lớn phải không em rất lạ?
Cách tập tành nào cũng ngượng như nhau
Thuở đầu đời chú bé ôm phao
Và nhút nhát, dĩ nhiên ngộp nước

Tôi có cánh buồm tấp về ký ức
Em có chỗ ngồi quên lãng như mây

Dù cát bụi có nhiều phen dấy loạn
Cũng yên nằm mang phân bón cho cây
Nên bao giờ tôi cũng phải thương tôi
(Những ích kỷ nảy sinh sau lần thảm bại!)

Tuổi mười lăm giữa con trai, con gái
Đã rõ ràng ai khờ khạo hơn ai
Nên bao giờ tôi cũng phải thương tôi
(Những ích kỷ nảy sinh sau lần nhục nhã!)

Em có một đời rong xanh mơ đá
Tôi có ngàn năm say khướt hận thù!

Tình mới lớn phải không em rất mỏng?
Cách tập tành nào cũng dễ hư hao
Thuở đầu đời cầm đũa thấp cao
Và nâng chén, dĩ nhiên, đổ vỡ

Khi mỏi mòn nghe đời mình trắc trở
Hơn lúc nào tôi quá đỗi thương tôi!

– Thấm mệt đầu đời – Nguyễn Tất Nhiên
Sao nhỉ, thơ của nhà thơ này nó nhẹ nhẹ, và buồn buồn. Mình cảm giác có một sự nuối tiếc ở đâu đó trong từng vần thơ trong từng câu chữ.
Thơ thẩn, thẩn thơ.
Share

Comments

comments

Có thể bạn quan tâm

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *