Lâm râm

Share

 

Mình vốn đa sầu đa cảm, hay nhớ về những kỷ niệm …
Những khoảnh khắc vui buồn của mình hình như hay đi kèm với mưa thì phải. Ông trời cũng thích chia sẻ tâm sự cùng mình.

Lâm râm, thi đại học, chiều mưa thu.
Lâm râm, rớt đại học một ngày mưa.
Lâm râm, đi học bồi dưỡng văn hóa ôn thi đại học ngày đầu tiên … mưa.
Lâm râm, đậu đại học, trời mưa.


Hôm nay, mình quay lại cái nơi mà đa số mọi người thường có rất nhiều kỷ niệm … gọi là trường đại học. Kỷ niệm trường đại học của mình là một thứ gì đó rất xa xỉ, mà mình từng nghĩ nó không tồn tại. Đi học muộn, bên cạnh mặc cảm, bên cạnh nổi buồn, bên cạnh cái kiêu ngạo háo thắng … mình vốn xem đây là một trạm dừng chân, những gì gọi là “thời đại học” dường như chưa bao giờ tồn tại, rồi đúng là như vậy thật. Thời gian thật chậm nhưng cũng thật nhanh … chuyện như mới hôm qua, mình cũng cầm theo một xấp giấy tờ, nào khai sinh, nào bằng tốt nghiệp trung học. Vẫn đập, xây xây, vẫn dơ, vẫn … cù lần, vẫn là một ngày chuyển mưa, nếu có khác là khác cái tính chất của cái đơn.
Lâm râm, những ngày học quốc phòng, chán nhứt cuộc đời … dơ bẩn, nổi kinh hoàng căn tin. Những buổi trốn về, những buổi tập bắn, chính trị … trời mưa, thi lại.

Lâm râm, ngày đầu khờ dại, sai lầm. Cũng đập, cũng sửa, cũng mưa … chuyện như mới hôm qua.



Rồi cuộc sống thay đổi, thời gian lại thoi đưa, con người thay đổi nhiều, không có nhiều thời gian để ngắm mưa nữa… chẳng biết có còn dịp quay lại đây, để nhớ, để buồn, để vui, để nghĩ hay không. Chỉ biết vui vì chợt nhận ra mình từng là sinh viên và cũng có những kỷ niệm vui buồn của “thời sinh viên”. Chào tạm biệt.

Share

Comments

comments

Có thể bạn quan tâm

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *