Kiểm soát

Review phim Enemy
Share

Đây là poster phim Enemy năm 2013, dịch ra tiếng Việt có nghĩa là đối thủ hoặc kẻ thù.

Phim khá hay và cũng khá khó hiểu, kết phim cho ra một nhận định quá quen thuộc “kẻ thù của ta chính là bản năng xấu xí của ta”. Vậy thôi, bạn nào thích xem thì google thêm, bài viết này không phải là bài review phim, vì phim này cũng không mang lại nhiều cảm xúc để mình viết riêng về nó. Phim này mình chỉ ấn tượng nhất là trích dẫn ở đầu phim

Control, it’s all about control. Every dictatorship has one obsession and that’s it. In ancient Rome they gave the people bread and circuses. They kept population busy with entertainment but other dictatorships used other strategies to control ideas, the knowledge… how do they do that? Lower education, they limit culture, censor information, they censor any means of individual expression and is important to remember this, that this is a pattern, that repeats itself through out history.

Coi bản dịch từ 5:15 tầm 1 phút thôi, ở link này

Nhân 2 sự kiện gần đây vừa xảy ra trong tháng 3 năm 2016 là việc nhạc sĩ – ca sĩ trưởng ban nhạc Bức Tường, Trần Lập qua đời vì ung thư, và việc có 1 nhà báo nào đó chỉ trích việc phim Hàn lên ngôi và nêu ra tội ác chiến tranh của lính Hàn ở VN thời nội chiến 20 năm từ 1954 tới 1975 ở Việt Nam, sau đó là hàng loạt bài báo “có định hướng” cả báo lá cải cả báo lề phải về việc phát hiện ung thư sớm, và tội ác chiến tranh thảm sát biết bao người Việt cùng những hình ảnh khủng bố con mắt người đọc. Tui chợt nhận ra, chúng ta đang bận rộn với truyền thông, chúng ta đang bận rộn với những thông tin báo chí, bận rộn với những gì mà họ muốn chúng ta quan tâm. Liệu chuyện ung thư có mới không? Liệu chuyện lính Hàn giết người trong chiến tranh có mới không? Và những chuyện khác mà truyền thông chưa nói, không nói (và không dám) có mới mẻ gì không? Vì sao chúng ta giống như những con gà, ngồi tại chỗ, chờ ông chủ tới bỏ xuống cho 1 vài hạt lúa thì chúng ta ăn, rồi 1 ngày nào đó ông chủ đó không bỏ lúa nữa, mà bỏ sỏi rồi chúng ta lại ăn sỏi, sau đó thay sỏi bằng thuốc độc.

Thế kỷ 21 rồi, tui nghĩ những ai có khả năng lên mạng internet cũng có thể google được những thông tin cần thiết, hãy biết khôn ngoan khi đón nhận một thông tin nào đó, đừng để bản thân bị kiểm soát. Đừng để những luồn thông tin đó tới như một cơn sóng thần rồi nó đến tới tấp, rồi nó đi cũng mau như lúc nó đến, không còn lại gì, thậm chí nó còn kéo theo sự ngờ vực, để lại bùn lầy trong tâm hồn để tạo nên sự vô cảm. Bảo đảm sau 2 3 tuần thôi cũng không ai còn nhớ đến việc này, mà mắc chạy theo, share về những thứ khác. Để rồi một ngày nào đó, con quái vật trong lòng chúng ta chiến thắng, ăn mất sự hiểu biết của chúng ta, nó đẩy chúng ta đi tới cái đích của ngu si và vô cảm và nỗi sợ hãi, chúng ta sẽ trở thành những con gà đáng thương và tội nghiệp.

Người Trung Hoa đại lục, đi đến đâu, bị ghét đến đó, họ là hình ảnh của 1 dân tộc xấu tính nhất thế giới và cũng là tương lai gần nhất của người Việt, người Việt giờ đi đến đâu cũng bị khinh đến đó, từ khinh chê tới ghét bỏ cũng không còn xa nhau nữa.

Đừng để ai kiểm soát mình cả, đừng bị cuốn vào cơn sóng thần thông tin đó. Thế giới rộng lớn, hãy ra khỏi cái giếng làng, học những cái cần học, tìm hiểu những cái cần tìm hiểu, bảo vệ bản thân và gia đình, đừng ngồi mong chờ xã hội thay đổi, mình thay đổi mình trước rồi xã hội sẽ thay đổi theo số đông thôi. (Còn ai đủ sức thay đổi xã hội thì tui ủng hộ hết mình).

Share

Comments

comments

Có thể bạn quan tâm

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *