C…h…ậ…m…!

Share

Mình bắt đầu viết những dòng này khi chưa nghĩ ra được cái tựa đề cho bài viết.

Đại khái là vầy, sự việc tít tắt như giây đồng hồ thôi, nếu ta chợt chậm lại một tý để suy nghĩ thì có lẻ thế giới này sẽ bình yên lắm. [tới đây thì mình nghĩ bài viết này nên mang tên là chậm … => thò tay lên ghi tiêu đề].

Một ngày đi ngoài đường thì gặp rất nhiều chuyện bực mình. Nào là những chuyện ta không tránh được như mưa nắng thất thường hay kẹt xe, hay là những chuyện kẻ khác gây lên chúng ta ví dụ như đang đứng chờ đèn đỏ thì phía sau bóp còi ỏm tỏi, hoặc đang chạy thì làm toẹt một cái một-bãi-nước-bọt bay trúng mình … ôi thôi đủ thứ. Nếu mình không chậm lại để suy nghĩ mà bực ngay thì người chịu lỗ chắc chắn là mình, mình bực thì mình mệt chứ ai mệt, những việc đó đã xảy ra rồi có tự nhiên biến mất đi không.

Nếu chậm một tý để nghĩ, trời mưa như vầy cũng tại mình rề rà không đi sớm, sớm tý thì đâu mưa đâu kẹt xe … biết là nhiều lúc không thế nhưng mà cứ nghĩ thế đi, chết ai đâu.

Nếu chậm một tý để nghĩ, người phía sau bóp còi đó có phải là một người đang rất gấp gáp, người thân đang gặp nạn, hay đi đón vợ đẻ hay trể hợp đồng vài tỷ đồng, liên quan đến cả gia tài … thường thì ai mất bình tỉnh cũng đều có những hành động thiên về bản năng không kiểm soát được … biết là có khi không phải thế nhưng cứ nghĩ thế đi, có sao đâu.

Nếu chậm một tý để nghĩ, nước bọt đó người ta phun thì cũng phun rồi, biết đâu được người ta bị sặc gì đó, vô tình, điều khiển không kịp … đâu đâu cũng có những tình huống bất ngờ mà … biết là có khi không phải thế nhưng cứ nghĩ thế đi, vì làm sao mà biết chính xác được mọi chuyện.

Trong thời đại cái gì cũng nhanh như vậy, nếu mình nghĩ chậm lại một chút thì mọi việc sẽ trở nên tốt đẹp hơn… đó cũng là một cách để học tập tính kiên nhẫn.

Tính viết nhiều lắm nhưng tới đây thì lười quá.

Khi nào rảnh viết tiếp…

Share

Comments

comments

Có thể bạn quan tâm

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *